Chào mừng quý vị đến với Luyện thi ĐH môn Văn- Website Hằng Nga.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Tranh lụa hai thiếu nữ và em bé

Nguồn:
Người gửi: Trần Anh Huy (trang riêng)
Ngày gửi: 21h:16' 16-01-2009
Dung lượng: 98.3 KB
Số lượt tải: 1
Mô tả: TRanh lụa hai thiếu nữ và em bé
Số lượt thích:
0 người


Tình Câm
Nguyễn Chí Thiện (1963)
Anh sợ lắm lòng anh xiêu đổ mất
Anh ngăn anh đừng qua lại nơi đây
Nhưng than ôi, em vắng bóng một ngày
Anh đã sống như người điên loạn nhất
Anh lạnh lẽo, em ơi, đừng tưởng thật
Anh cũng giống như vỏ ngoài quả đất
Chứa trong lòng bao khói lửa hôn me.
Anh nhìn em rồi lặng lẽ ra về
Để đau khổ, để âm thầm cay đắng
Không thể nữa, không làm sao cố gắng
Giữ cho tình câm nín ở trong tim
Nhưng còn chi, ngoài khao khát im lìm
Khi thương tích tình anh thầm rỏ máu
Lòng của em hờ hững thấy chi đâu!
Em có nghe trong tiếng thở u sầu
Bao yêu dấu đè sâu đang thổn thức
Em có hay trong quãng đời cơ cực
Nếu có em, trời đất lại rờn xanh!
Hãy thứ cho mơ ước của lòng anh
Mơ ước để đời đau thêm lạnh tối
Đường vào tim em, anh không có lối
Mỏi mắt chờ, em chẳng hé một giây!
Tâm linh anh ôi đã bị đọa đầy
Trong dáng dấp, trong nụ cười tiếng nói
Trong ánh mắt em, nàng tiên chói lọi!
Trong hững hờ, tan nát mộng cùng mơ
Tình của anh như một sớm sương mờ
Không được bóng vầng dương - Em - tỏa chiếu
Điều đau khổ em làm sao thấu hiểu!
- Lòng của em chưa một vết thương ghi
Thế nên anh cam chịu ôm ghì
Bao gai sắc của tình đau buốt ấy
Niềm an ủi, anh chỉ còn trông cậy
Ở thời gian em hỡi, em có hay!
(1963)
Để đau khổ, để âm thầm cay đắng
Giữ cho tình câm nín ở trong tim
Cả cuộc đời ta cứ mãi đi tìm
Tình yêu đến trong đời không báo động
Vô đề
(st)
Có những nỗi buồn chẳng hề có tên
Như chiều nay em một mình lặng lẽ
Thoảng không gian, nghe thời gian vắng vẻ
Mưa giấu buồn vào đất, em gửi nhớ về anh
Có những nỗi buồn mặc chiếc áo màu xanh
Bởi nhớ anh thành pha lê trong vắt
Như nướt mắt em giấu nỗi buồn trong mắt
Xa xôi nào ai còn nhớ đến không
Gió thì thào sao nghe đến mênh mông
Nỗi buồn không tên giờ mang tên nỗi nhớ
Nhớ bâng quơ, nhớ trong từng hơi thở
Đông ngọt lắm rồi, nơi ấy lạnh không anh?...