Chào mừng quý vị đến với Luyện thi ĐH môn Văn- Website Hằng Nga.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Bài viết của Hằng Nga > public >
Huỳnh Thị Vân Thy @ 11:01 29/06/2011
Số lượt xem: 1009
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI RONG
Người đàn bà đi rong,
Mênh mông quá ngã ba đường sương đọng
Người đàn bà đi rong dừng lại bao giờ?
Tay nhặt linh hồn nơi phiêu bạt
Tay thèm hơi ấm lúc chiều rơi…
Người đàn bà rong chơiBằng cơn đau của manh đời bội bạc
Của thèm khát ngu tình
Của câm nín trêu mi!
Người đàn bà đi
Về nơi mộng mị
Gào thét u uần trút cõi long đong…
Người đàn bà đi rong
Hỏi một lần không… một lần tay… một làn hương ấm… một giấc say?
Xé hương đưa từ những bông hoa cay đắng
Nuốt nhọc nhằn từ những cách ngăn…
Người đàn bà lang thangMơ hái hoa xương rồng trên cát
Ơ… đọt núi… ơ… nhành mây trắng… nụ gió giăng… lá nắng… quả mùa……
Xin chút quả mùa si mê đó
Sao tay còn sót cuống hư vô?
PhốChâuNgườiđànbàđirong,29-6-11
Huỳnh Thị Vân Thy @ 11:01 29/06/2011
Số lượt xem: 1009
Số lượt thích:
0 người
- BAO GIỜ (29/06/11)
- PHÍA ẤY (27/06/11)
- MÀU CHIỀU (27/06/11)
- HÔM ẤY EM VỀ (27/06/11)
- GIÓ CÓ VỀ (24/06/11)


Bài này hay quá cô ạ!
Người đàn bà chẳng tỉnh giấc mê
Rong ruổi giữa sóng đời gào thét
Tay cố níu giữa bao làn gió rét
Một chút gì..hơi ấm...tình thương
Người đàn bà trong nùng não thê lương
Bước thật chậm như tìm mình từ dĩ vãng
Xa xôi quá , ngã ba đường ...chạng vạng
Bóng tối mênh mông...phủ lấp nhọc nhằn
"Ta là ai trong quãng đường gần
Ta làm chi giữa trăm ngàn vô vọng
Ta níu gì để bần thần mong ngóng
Ta đa mang hay ngoan cố....lạc đời"
Người đàn bà ảo vọng chơi vơi
Tay lần níu nấc thang đời tàn khốc
Chân dò dẫm giữa muôn ngàn cột mốc
cố lần tìm...một chốn tạm...bình yên
Này là sương, là gió, là ngọn núi diền viên
Này là hoa, là cây , là những miền sự sống
Này là giấc mơ êm đềm bên gối mỏng
Này ước ao, là mốc với tột cùng
Lầm lũi một mình càng vô vọng mông lung
Người đàn bà bước đi trong âm thầm héo hắt
Biết khi nào tâm hồn còn dìu dặt
Còn thảnh thơi để tự vấn lòng mình
Dòng luân hồi buông những chuỗi lặng thinh
Hạnh phúc tắt từ lúc vừa mới chớm
Người đàn bà đi rong trên con đường lởm chởm
Đá chông gai vun cạm bẫy chập chờn.
Bac bẽo đời đâu phân những thiệt hơn
Khao khát sống mà đâu nào được sống
Hạnh phúc chỉ nhỏ nhoi về trong mộng
Đến bao giờ...
Người đàn bà...
Sẽ chẳng ...đi rong?
Người đàn bà đi rong,
Mênh mông quá ngã ba đường sương đọng
Người đàn bà đi rong dừng lại bao giờ?
Tay nhặt linh hồn nơi phiêu bạt
Tay thèm hơi ấm lúc chiều rơi…
Hay lắm TAT
"
Người đàn bà ảo vọng chơi vơi
Tay lần níu nấc thang đời tàn khốc"
Đã tự vấn đã luân hồi một kiếp
Chiều hoang vu tim chết lịm giữa dòng tình!