Chào mừng quý vị đến với Luyện thi ĐH môn Văn- Website Hằng Nga.
Nửa tình!
Ngày còn đi học, có viết một số bài thơ và tất cả chúng sau này đọc lại đều có một điểm chung là đều có từ "nửa" và "tình" thế rồi gom chúng lại để trở thành tập thơ "nửa tình". Hôm nay ngẫu hứng mấy vần, gọi thơ cũng chả phải thơ nhưng cũng coi như là thơ cho nó ...lẩn thẩn. Đọc lại thì cũng có những từ ấy. Hóa ra mình lại gắn với những từ này từ bấy đến nay!
Mới viết xong, chưa kịp chỉnh sửa gì, đưa khoe với các thầy các cô làm quà ra mắt thành viên mới!
Mong các thầy các cô đọc và... góp ý.
Anh chỉ có nửa chiều để nhớ,
Nửa bờ vai em dựa đủ bình yên?
Nửa mùa thu, lá rụng liệu êm đềm?
Nửa tình yêu cỗi già trong im lặng!
Xa vắng em nửa ngày, dường như lạnh!
Nửa ngày dài câm lặng đợi hình em
Nửa lời ca đứt quảng nốt sol trầm,
Khúc nhạc dạo chưa quay về lời kết.
Đêm trống trải nửa chừng mơ chợt tỉnh
Bóng giằng hình quằn quại một niềm đau!
Ta lại về đè nát cuộc đời nhau
Yêu em lắm nên tình mong manh lắm!
Dẫu biết rằng chưa thể là của nhau,
Nhưng đã sợ mất nhau rồi mất mãi,
Nửa cuộc đời cánh câu qua, gì lạ?
Tình dẫu già, tình chết. Nửa tình đau.
Tặng Nga nhé!
Đặng Nguyên @ 14:11 03/04/2009
Số lượt xem: 2797
- Lẻ loi (02/04/09)
- Một chút gì đó! (28/03/09)
- Đó là em (Sưu tầm) (28/03/09)
- Kẻ đi tìm tình yêu! (28/03/09)
- Hằng Nga đọc chơi. Đã đăng báo rồi. (27/03/09)


em chỉ cần nửa chiều nhớ của anh
Nửa bờ vai một nửa thôi, một nửa
Tình yêu mình đâu cần một lời hứa
Vẫn vẹn tròn mãi mãi ở trong nhau
Ta còn lại một nửa.
Nửa trái tim cỗi già,
Nửa quảng đời lẩm lũi
Nửa lời yêu nói vội
Để nửa tình em đau.
em sẽ tìm một nửa trái tim anh
dù cỗi già,dù nửa đời lầm lũi
lời yêu nào hôm qua anh nói vội
cũng say đắm vô cùng bởi đó là anh
Sự tích chị Hằng Nga
Truyện cổ tích
Không lâu sau, Hậu Nghệ lấy một người vợ xinh đẹp, tốt bụng, tên là Hằng Nga. Ngoài dạy học săn bắn, cả ngày Hậu Nghệ luôn ở bên cạnh vợ, mọi người đều ngưỡng mộ đôi vợ chồng trai tài gái sắc này.
Một hôm, Hậu Nghệ đến núi Côn Lôn thăm bạn, trên đường tình cờ gặp được Vương mẫu nương nương đi ngang qua, bèn xin Vương mẫu thuốc trường sinh bất tử. Nghe nói, uống thuốc này vào, sẽ lập tức được bay lên trời thành tiên. Nhưng Hậu Nghệ không nỡ rời xa vợ hiền, đành tạm thời đưa thuốc bất tử cho Hằng Nga cất giữ. Hằng Nga cất thuốc vào hộp đựng gương lược của mình, không ngờ đã bị Bồng Mông nhìn thấy.
Ba ngày sau, Hậu Nghệ dẫn học trò ra ngoài săn bắn, Bồng Mông với tâm địa xấu xa đã giả vờ lâm bệnh, xin ở lại. Đợi Hậu Nghệ dẫn các học trò đi không lâu, Bồng Mông tay cầm bảo kiếm, đột nhập vào hậu viện, ép Hằng Nga phải đưa ra thuốc bất tử. Hằng Nga biết mình không phải là đối thủ của Bồng Mông, trong lúc nguy cấp đã vội vàng mở hộp gương lược, lấy thuốc bất tử ra và uống hết. Hằng Nga uống thuốc xong, thấy người bỗng nhẹ rời khỏi mặt đất, hướng về cửa sổ và bay lên trời. Nhưng do Hằng Nga còn nhớ chồng, nên chỉ bay đến mặt trăng là nơi gần với nhân gian nhất rồi trở thành tiên.
Tối hôm đó, khi Hậu Nghệ về đến nhà, các thị nữ vừa khóc vừa kể lại câu chuyện xảy ra lúc sáng. Hậu Nghệ vừa lo vừa giận, đã rút kiếm tìm giết nghịch đồ, nhưng Bồng Mông đã trốn đi từ lâu. Hậu Nghệ nổi giận nhưng chỉ biết vỗ ngực giậm chân kêu khóc. Trong lúc đau khổ, Hậu Nghệ đã ngửa cổ lên trời đêm gọi tên vợ hiền. Khi đó, anh kinh ngạc phát hiện ra, trăng hôm nay đặc biệt sáng ngời, mà còn có thêm một bóng người cử động trông giống Hằng Nga. Hậu Nghệ vội sai người đến hậu hoa viên nơi Hằng Nga yêu thích, lập bàn hương án, đặt lên đó những món ăn và trái cây mà bình thường Hằng Nga thích ăn nhất, để tế Hằng Nga nơi cung trăng đang nhớ đến mình.
Sau khi mọi người nghe tin Hằng Nga lên cung trăng thành tiên nữ, đều đã lần lượt bày hương án dưới ánh trăng, cầu xin Hằng Nga tốt bụng ban cho may mắn và bình an. Từ đó, phong tục “bái nguyệt” vào tết trung thu được truyền đi trong dân gian.