Bây giờ là...

Hằng Nga mến chào

4 khách và 0 thành viên

Tài nguyên Website

Tiện ích My Blog

-*GOOGLE THÔNG MINH*-

-*-*-TỪ ĐIỀN QUỐC TẾ-*-*-


Tra theo từ điển:

Liên hệ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Hằng Nga)

ĐIỂM TIN GIÁO DỤC

Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf 0.Video017.flv _Gui_song_The_Hien.swf BUON_02.swf Xuanson062000__hoa_tim_nguoi.swf Em_oi_ha_noi.swf Ongdochungtuluu.swf Bechuctet.swf Tamsunangxuan.swf Madaothanhcong.swf CUUNON_CHUC_TET.swf Doi_dieu.swf Anhchoemmuaxuan03.swf Images_22.jpg Diendanhaiduongcom20012m.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Images29.jpg Diendanhaiduongcom19072_13.jpg IMG_00412.jpg Dao_truong_sa.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Luyện thi ĐH môn Văn- Website Hằng Nga.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > NHỮNG TÁC PHẨM HAY >

    Thơ Trần Mạnh Hảo

    Kèn dế

    có lẽ trời đêm nuốt sống anh
    không dưng sương ướp muối trên cành
    nếu khuya không chợt chơi kèn dế
    anh đã chìm trong mỗi trống canh

    Cúc cu em

    Trong những chiếc lồng khác nhau chim cu gọi bạn
    tiếng chim tự do bay thấu mọi cây cành
    em bay tự do ngoài vòm trời tư tưởng
    sao tiếng gọi bạn tình không đến được lồng anh ?

    Đàn quạ

    Trẻ con làng tôi nhìn trời ngơ ngác
    quạ nói tiếng người từng đàn bay qua
    đàn quạ vừa bay vừa kêu ác ác
    đàn quạ vừa bay vừa kêu quà quà

    Lục bát buồn

    Một ngày buồn, hai ngày buồn
    tôi ngồi mở hết ngọn nguồn trời xanh
    chẳng ai hành cũng đoạn đành
    hình như tôi chợt hóa thành người ta

    Tôi đầy tôi tới bao la
    chính em vừa đẩy tôi ra khỏi mình

    Nghĩ

    Nghĩ cho cùng
    anh không còn gì để nghĩ

    Cây tận hoa
    còn lá

    Yêu tận cùng
    không còn gì để yêu

    Trời lành lạnh
    đêm đổ mồ hôi sương đẫm

    Bình minh
    sương em trốn đâu ?

    Nghĩ cho cùng
    đêm mai lại sương

    Chết vì nghĩ

    Giấu

    Tồn tại trên đất
    anh bị thừa ra
    không biết giấu mình vào đâu

    Không biết cất chân tay mình
    mắt môi mình
    tâm hồn mình
    vào đâu

    Anh giấu mình vào em
    đợi anh chín
    em giấu anh vào đất

    Đất chờ anh ngấu
    để giấu anh vào cỏ

    Anh tốt tươi

    Nói

    Một đời nói
    vẫn câm

    Vũ trụ nổ liên tục
    vẫn lặng im

    Anh điếc vì nói
    không ai nghe
    cũng nói

    Em
    không ai nói
    cũng nghe

    Cả anh cả vũ trụ
    tặng em nổ và nói
    sao tai em
    vẫn đói

    Tai em
    hay lỗ đen vũ trụ ?

    Yêu

    Cứ như ong mật đực
    yêu một lần
    chết một lần

    Cứ như loài chuồn chuồn
    vừa yêu vừa bay

    Cứ như ếch nhái
    vừa yêu vừa chìm nổi

    Cứ như thiên nga
    mỗi lần yêu là mỗi lần vĩnh cửu

    Cứ như anh
    mỗi lần yêu
    là mỗi lần chạy trốn

    Kiến ơi

    Chưa hoàng hôn đã ban mai
    ngồi không mà bở hơi tai là mình
    lặng nhìn con kiến thiên kinh
    ngẫm xưa trời cũng thiên đình thiên cung

    Làm đơn xin kiến theo cùng
    để leo tới cõi lạ lùng của em

    Ngố

    Hồn tôi bị nhốt
    trong thân xác em

    Thân xác tôi lại bị nhốt
    trong hồn một em khác

    Tôi đứng đực ra
    trên đời
    làm bức tượng người
    rất ngố

    Ngủ

    Trời suốt ngày nằm trên đất
    đất ngủ với trời suốt đêm
    sao anh không học trời
    sao em không học đất

    Mặt trời mượn rạng đông
    để ngủ với hạt sương

    Xin em đừng là mặt trăng
    mượn bóng đêm anh
    để yêu tận lòng giếng nước

    • Trần Mạnh Hảo

    Nhắn tin cho tác giả
    Hang Nga @ 19:10 17/04/2012
    Số lượt xem: 769
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến