Chào mừng quý vị đến với Luyện thi ĐH môn Văn- Website Hằng Nga.
Thơ viết ở biển - Hữu Thỉnh
Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là roi mà đá núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Vì sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em
Lời bình
Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Những câu thơ thể hiện sự cô đơn đến tột cùng khi vắng bóng người yêu thật ám ảnh. Đọc thơ Hữu Thỉnh ta bắt gặp rất nhiều những phút giây ám ảnh như thế. Nhà thơ viết tiếp:
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Thóang ngỡ ngàng của biển, cũng là thoáng ngỡ ngàng của chàng trai luôn tự nghĩ mình ” dài rộng” . Thế mới biết cô gái có sức mạnh đén mức nào. Nhà thơ so sánh rất đôc đáo:
Gió không phải là roi mà đá núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Hai mệnh đề : Gió và Em đặt song song với nhau, soi chiếu cho nhau, tạo ra ấn tượng thật đặc biệt: Em đâu phải là chiều, em chỉ là em thôi mà lại nhuộm anh” đến tím”- cách dùng từ vừa giản dị lại vừa chau chuốt.
Hai câu thơ này của Hữu thỉnh hay ở chỗ nó vừa chân thật đén nao lòng lại vừa hình tượng đến khó hiểu.” Nhuộm anh đến tím” nghĩa là sao? Tôi chắc có nhiều bạn đọc đã tự đặt cho mình câu hỏi ấy khi đọc bài thơ này.
NHững câu thơ kết cũng rất hay:
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Vì sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em…
Chàng trai đã tự bộc lộ lòng mình một cách không giấu diếm:” Anh nghiêng ngả vì em” chẳng phải vì sóng đâu mà vì em đấy bởi vì:”Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến” Muốn kín đáo mà cũng không được vì yêu em quá rồi, em ơi!!!
Nguyễn Thảo Phương @ 10:40 24/06/2010
Số lượt xem: 1023
- Đọc lại " Hoa cỏ may" của Xuân Quỳnh (22/06/10)
- Nhà Nho Nguyễn Công Trứ với Phật giáo (31/03/10)
- Nhân cách Nguyễn Công Trứ, nhìn từ quan điểm bản thể luận (31/03/10)
- "Thiên Trường vãn vọng" - Một tuyệt tác của Trần Nhân tông (15/01/10)
- HAI SẮC HOA TY GÔN (05/01/10)


Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn...
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím