Bây giờ là...

Hằng Nga mến chào

4 khách và 0 thành viên

Tài nguyên Website

Tiện ích My Blog

-*GOOGLE THÔNG MINH*-

-*-*-TỪ ĐIỀN QUỐC TẾ-*-*-


Tra theo từ điển:

Liên hệ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Hằng Nga)

ĐIỂM TIN GIÁO DỤC

Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf 0.Video017.flv _Gui_song_The_Hien.swf BUON_02.swf Xuanson062000__hoa_tim_nguoi.swf Em_oi_ha_noi.swf Ongdochungtuluu.swf Bechuctet.swf Tamsunangxuan.swf Madaothanhcong.swf CUUNON_CHUC_TET.swf Doi_dieu.swf Anhchoemmuaxuan03.swf Images_22.jpg Diendanhaiduongcom20012m.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Images29.jpg Diendanhaiduongcom19072_13.jpg IMG_00412.jpg Dao_truong_sa.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Luyện thi ĐH môn Văn- Website Hằng Nga.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết của Hằng Nga > Thơ của Hằng Nga >

    Tuổi tứ tuần nhớ tết tuổi thơ

     

              Ồ ! mấy ngày giáp tết Canh dần này làm cho tôi tất bật rất nhiều việc. Có lẽ không chỉ riêng tôi mà mọi người đều vậy. Tết đến xuân về hối thúc mọi người phải hoàn thành những công việc còn lại của năm củ để đón một năm mới thật vui tươi và hạnh phúc. Giờ đây tuổi của tôi đã ngoại tứ tuần song những kỷ niệm về những cái tết tuổi mục đồng không thể nào quên, nó cứ hiện lên trong tâm trí của tôi mỗi khi Tết mới lại đến xuân lại về!  

     

              Những ngày còn “chăn trâu và đuổi bướm” trên những cánh đồng ruộng ở quê tôi (Đức lâm, Đức thọ, Hà tĩnh) vào dịp tết chỉ có màu xanh của của lúa. Xa xa là những bãi đất trống còn chờ bà con trong làng ra tết trồng khoai. Đám trẻ chúng tôi thả trâu và bàn chuyện kiếm tiền mua pháo. Có lẽ Tết ngày ấy không ai có thể quên được tiếng giòn tan của pháo. Bởi nó làm rung chuyển không khí Đất – Trời mỗi khi Giao thừa đến. Ngày đó cuộc sống còn nghèo khổ, ngày ba bữa được mẹ nấu ăn và đi học là rất sướng rồi, còn chuyện trang phục học đường chỉ tàm tạm bộ áo quần vải bố nhuộm màu nâu nhạt. Chả thế, tết đến được mẹ mua cho cái áo hoa thì mừng hơn cả mọi thứ khác. Mấy ngày đầu xuân những đứa có áo mới mặc đi khoe khắp bà con cô bác và còn mong được ai đó khen cho mình có áo mới.

              Trở lại chuyện làm thế nào có pháo đốt, bọn trẻ chúng tôi bàn tính chuyện thả trâu ở bờ đê. Đứa thì dùng NƠM để úp, nhóm khác thì ve bờ tát cá. Cứ như thế đến chiều chúng tôi cũng được kha khá trong cái giỏ đựng cá. Tích tiểu thành đại, va đến ngày gần tết chúng tôi đã có tiền mua được vài dây pháo và hàng chục quả pháo đại. Đám trẻ chúng tôi ngày đó ai cũng có pháo, chỉ buồn nhất cho những đứa không biết cách nào để kiếm tiềm mua pháo. Những ngày áp tết, đám trẻ chúng tôi còn mang cả pháo ra đồng để thỉnh thoảng châm lửa ……. ĐÙNG …. ĐÙNG … ĐÙNG! Nghe thế sướng cái tai lắm, cả đám cùng reo hò!

              Tôi còn nhớ chuyện phụ giúp mẹ đi bán lá trầu không. Cứ buổi chiều đi học về tranh thủ hái lá trầu và cài những kẹp trầu thành hàng giúp mẹ, hôm sau được mẹ thưởng cho cái bánh cốm cũng đủ … để khoe với bạn bè. Có những hôm thích thú hơn khi được mẹ cho đi chợ bán cau – trầu. Tôi ngạc nhiên có khách hàng mua cau miệng nói tía lia. Họ đếm: ba mươi, ba mốt. Cau bà tốt hè, hăm mốt – hăm hai …. Tôi nghe rõ thế, và hỏi lại mẹ về việc đếm cau của họ. Mẹ tôi chỉ bảo có lẽ do họ đếm … nhầm! Và mẹ tôi không nói gì vui vẻ đếm lại thay họ mà không nói một câu trách cứ gì, vẫn vui vẻ mời các bác mua trầu cau, tiếp tục trao đổi với khách hàng.

    Image Image Image 

             Chợ ngày tết rất tấp nập, người người mua hàng sắm tết… Có những gian hàng cao ngất ngưỡng, đủ mọi thứ nhưng tôi thích thú nhất gian hàng bán câu đối tết. Đủ các kiểu câu đối, thấy câu nào cũng hay!  Tôi nhẩm đọc: Hồng Phát Lập Trường Sinh Ý Toại – Khai Trương Trùng Điệp Đáo Lai Xuân. Tôi chỉ lên câu này và nói:

    -         Mẹ ! Con muốn mua câu này.

    Mẹ tôi vui vẻ bảo:

    -         Con mua câu nào nữa không?

     Có lẽ vì thương mẹ lưng gánh đã còng nhưng bán không được nhiều tiền lắm nên tôi hơi bùi ngùi và nói:

    -         Con chỉ thích câu này thôi.

    ....... 

              Giờ đây nhớ lại như in những hình ảnh hồn nhiên của tuổi “còn thơ ngày hai buổi đến trường” này lòng tôi lại thấy bùi ngùi và mong ước được trẻ lại.

                                                                            BMT, ngày mồng một tết Canh dần.


                                                                                                Đinh Hữu Trường  
     
    Hoài niệm để thấy ta vẫn có những giây phút hạnh phúc bên người thân! Để chắt chiu, nâng niu gìn giữ trong khoảng sâu của tâm hồn! Và, bất chợt nghĩ đến ta lại thấy lòng mình ấm áp, yêu thương!

    Quê hương, gia đình, tuổi thơ...đã nâng bước cho ta suốt một đời người!

    Tuyệt ! Quê hương là gì hở mẹ ! 

    .... là ông bà, cha mẹ... là cây đa bến nước, giếng ... đình... !!!

    Ôi ! thân thương biết mấy!? 

    CUNG kính mời nhau chén rượu nồng
    CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong
    TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ
    XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng
    VẠN chuyện lo toan thay đổi hết
    SỰ gì bế tắc thảy hanh thông
    NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn
    Ý nguyện trọn đời đẹp ước mong
     
    *****************************
    ╔╗╔╗╔══╗╔══╗╔══╗╔╗╔╗ 
    ║╚╝║║══║║══║║══║║╚╝║ 
    ║╔╗║║╔╗║║╔═╝║╔═╝╚═╗║ 
    ╚╝╚╝╚╝╚╝╚╝ • N E W Y E A R 2 0 1 0 

    10922

    Sau những bộn bề lo toan, ta lại có những khoảng thời gian trầm lặng để nhớ, để thương, để yêu và gìn giữ trong góc tâm hồn kỉ niệm yêu thương!

    Hữư Trường cũng thế! Mồng 1 Tết khai bút với nỗi nhớ da diết qua tuỳ bút :"Tuổi tứ tuần nhớ Tết tuổi thơ"- càng lớn tuổi ta lại nhớ cháy bỏng tuổi thơ trong trẻo, hồn nhiên bên gia đình, quê hương...Hãy cất giữ bạn nhé! Giá trị của một đời người - là hành trang nuôi ta vững bước. Dù ở đâu, quê nhà , kí ức ...của những năm tháng khó khăn nhưng thanh bình, yên ả...mãi  là hoài niệm,  mãi vẫn là kiếm tìm...trên quê hương thứ hai của mình...

    Rồi một chiều tôi chạy dọc bờ đê

    Gào khản giọng tìm ấu thơ bé dại

    Ráng chiều đỏ nôn nao kỉ niệm

    Giọt thời gian đồng vọng tháng năm xưa!

    Mùng 2 tết

     

    Chiều về ven bờ đê cuối xóm .

    Đám trẻ con vui vẻ cười đùa .

    Đứa chăn trâu, thả diều, bắt cá .

    Cho xuân về tràn pháo nở hoa .

    Tiếng đì đùng vọng mãi lòng ta …

    Bây giờ nhớ sao thời thơ dại .

    Một thời nhớ, một thời thương….

                        vọng mãi suốt đời …!

     

    Tuyệt lắm HT ạ ! Những cảm xúc chân thành , gợi nhớ về thời MỘT ĐI KHÔNG TRỞ LẠI !  Nhớ lắm về một thời xa vắng in đậm trong ta , trong bạn , trong bao người …! Và là hành trang đẹp nhất để ta đi tiếp NGŨ TUẦN . LỤC TUẦN , THẤT TUẦN và bao nhiêu TUẦN nữa …!!!


    Nhắn tin cho tác giả
    Hang Nga @ 10:56 19/02/2010
    Số lượt xem: 764
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến