Bây giờ là...

Hằng Nga mến chào

2 khách và 0 thành viên

Tài nguyên Website

Tiện ích My Blog

-*GOOGLE THÔNG MINH*-

-*-*-TỪ ĐIỀN QUỐC TẾ-*-*-


Tra theo từ điển:

Liên hệ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Hằng Nga)

ĐIỂM TIN GIÁO DỤC

Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf 0.Video017.flv _Gui_song_The_Hien.swf BUON_02.swf Xuanson062000__hoa_tim_nguoi.swf Em_oi_ha_noi.swf Ongdochungtuluu.swf Bechuctet.swf Tamsunangxuan.swf Madaothanhcong.swf CUUNON_CHUC_TET.swf Doi_dieu.swf Anhchoemmuaxuan03.swf Images_22.jpg Diendanhaiduongcom20012m.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Images29.jpg Diendanhaiduongcom19072_13.jpg IMG_00412.jpg Dao_truong_sa.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Luyện thi ĐH môn Văn- Website Hằng Nga.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết của Hằng Nga > Thơ của Hằng Nga >

    TÌNH EM

    avatar28220_10

    EM ĐEM THEO

     ĐÔI MẮT NỒNG NÀN CỦA ANH

    GIỌNG NÓI ẤM ÁP CỦA ANH

    NỖI NHỚ DỊU ÊM VỀ ANH

    VÀO GIẤC NGỦ

    DẪU BIẾT RẰNG ANH CHẲNG BIẾT GÌ ĐÂU

    HÌNH NHƯ CHƯA LẦN NÀO ANH NHÌN EM

    BẰNG ÁNH MẮT NỒNG NÀN

    CŨNG CHƯA BAO GIỜ NÓI VỚI EM MỘT LỜI ẤM ÁP

    VÀ ĐÃ KHI NÀO ANH BIẾT

    CÓ MỘT TRÁI TIM THA THIẾT HƯỚNG VỀ ANH

    GIỮA BAO NHIÊU BẠN GÁI TƯƠI XINH

    EM TỰ THẤY MÌNH SAO XẤU XÍ

    EM GHÉT MÌNH SAO MÀ KHỜ KHẠO THẾ

    CHẲNG TÌM RA CỚ GÌ ĐỂ ĐẾN ĐƯỢC GẦN ANH

    NHỮNG CHUỖI NGÀY CỨ THẾ TRÔI NHANH

    LÁ BÀNG ĐỎ ,RỒI XANH RỒI TRÁI CHÍN

    EM LẶNG LẼ ĐỢI CHỜ, LẶNG LẼ ƯỚC AO

    PHÚT TÌNH ANH CHỢ ĐẾN

    NHƯ CON THUYỀN ÂM THẦM TRÊN BIỂN

    EM DÕI VỀ BỜ BẾN CỦA LÒNG EM...........


    Nhắn tin cho tác giả
    Hang Nga @ 01:26 22/03/2009
    Số lượt xem: 1685
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    cảm ơn Cô Hằng Nga đã ghé thăm!trang của cô thật "giàu có" và đông vui!
    Avatar

    "EM LẶNG LẼ ĐỢI CHỜ, LẶNG LẼ ƯỚC AO

    PHÚT TÌNH ANH CHỢT ĐẾN

    NHƯ CON THUYỀN ÂM THẦM TRÊN BIỂN

    EM DÕI VỀ BỜ BẾN CỦA LÒNG EM.........."

    TRONG KHI ĐANG "LẶNG LẼ ĐỢI CHỜ ..." MÀ BIẾT "DÕI VỀ BỜ BẾN CỦA LÒNG EM...." THÌ QUẢ LÀ MỘT KHOẢNH KHẮC TUYỆT VỜI CỦA MỘT TRÁI TIM TUYỆT VỜI NẾU KHÔNG NÓI ĐÓ LÀ PHẨM CHẤT QUÍ BÁU CỦA MỘT TÂM HỒN CAO CẢ.

    NÓ TƯỞNG NHƯ BÌNH THƯỜNG MÀ THỰC RA RẤT KHÁC THƯỜNG.

    TRONG BINH PHÁP CÓ NÓI " BIẾT MÌNH, BIẾT NGƯỜI TRĂM TRẬN TRĂM THẮNG". NGẠN NGỮ XƯA CỔ NHÂN TỪNG DẠY "CỌC ĐÈN THÌ TỐI CHÂN". NHÌN NGƯỜI KHÔNG DỄ NHƯNG HIỂU MÌNH THÌ CÀNG KHÓ HƠN NHIỀU.

    THƯƠNG HAY, CẢM ĐỘNG THAY, HIỆN TƯỢNG "TRÔNG NGƯỜI MÀ NGẪM ĐẾN TA" NÀY LẠI DIỄN RA KHÔNG PHẢI TRONG CUỘC MƯU SINH MÀ LÀ TRONG PHÚT GIÂY HUYỀN DIỆU CỦA TÌNH CẢM. BIẾT TRÔNG CHỜ NGƯỜI MÀ LẠI BIẾT NGẪM LẠI CHÍNH MÌNH, NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH ... ĐÓ KHÔNG CÒN LÀ HÀNH ĐỘNG BỘT PHÁT MÀ CHÍNH LÀ BIỂU HIỆN CỦA MỘT NHÂN CÁCH, MỘT CỐT CÁCH, MỘT NHÂN PHẨM.

    BÀI THƠ LÀ LỜI THỔ LỘ VỀ "TÌNH EM" MÀ ANH KHÓ LÒNG HIỂU HẾT, CẢM NHẬN HẾT. NHẤT LÀ NHỮNG PHÚT RIÊNG TƯ GIỮA ĐÊM KHUYA... TUY NHIÊN, CHỈ KHI CẢM NHẬN HẾT CÁI SÂU LẮNG CỦA NHỮNG CÂU CUỐI TA MỚI CÓ THỂ CẢM ĐỘNG TRƯỚC MỘT NHÂN CÁCH KHÔNG CHỈ MÃNH LIỆT TRONG TÌNH TRƯỜNG MÀ CÒN SÂU LẮNG THIẾT THA VÀ CAO CẢ TRONG TRÁI TIM, TRONG NHÂN PHẨM CỦA MỘT CON NGƯỜI.

    BÀI THƠ LÀ NHỮNG BỘC BẠCH THẦM KÍN, RIÊNG TƯ, KHÔNG ĐUA MÀU KHOE SẮC, KHÔNG ĐẠI NGÔN TRÁNG NGỮ, LẠI CÓ CẢ SỰ THẢNG THỐT CỦA NHỮNG CUNG BẬC RẤT RIÊNG. LỜI THƠ MỘC MẠC CHÂN TÌNH NHƯ LÀ NHỮNG LỜI TÂM SỰ GẦN GŨI, THÂN THIẾT. VÀ CÓ THỂ NÓI, CHỈ CÓ NHỮNG TÂM HỒN CAO THƯỢNG MỚI HIỂU ĐƯỢC NHỮNG DẤU HIỆU TRONG THẲM SÂU CỦA MỘT NHÂN CÁCH CAO THƯỢNG. 

    ĐỌC "NHỮNG BÀI THƠ TÌNH HAY NHẤT THẾ GIỚI" TA MỚI HIỂU, ĐA SỐ NHỮNG BÀI THƠ ẤY CHÍNH LÀ NHỮNG LỜI TÂM TÌNH NGỌT NGÀO, THA THIẾT, CHÂN THÀNH MÀ ẨN SÂU NHỮNG BIỂU HIỆN CỦA MỘT TÌNH YÊU, MỘT TRÁI TIM, MỘT NHÂN CÁCH CAO CẢ, ĐÁNG CHO MỌI NGƯỜI ĐỌC, NHỚ, SUY NGẪM VÀ CÀNG SUY NGẪM CÀNG HIỂU RA NHIỀU ĐIỀU QUÍ BÁU CHO ĐỜI.

    "TÌNH EM" LÀ HOA, LÁ, CÀNH, LÀ CON, CHÁU, DÂU, RỂ ... TRONG ĐẠI GIA ĐÌNH CỦA NHỮNG BÀI THƠ NHƯ THẾ.

    CẢM ƠN HẰNG NGA ĐÃ DÂNG TẶNG CHO CHÚNG TA NHỮNG LỜI THƠ NHƯ NHỮNG CUNG BẬC RIÊNG CỦA CÕI HUYỀN BÍ VŨ TRỤ MÀ CHƯA MẤY AI THẤU HIỂU. ĐỌC THƠ EM, TA NHƯ THẤY MÌNH CẦN PHẢI THẬT SỰ LÀ MÌNH. TA NHƯ MUỐN XIN LỖI EM VÀ THẦM HỨA VỚI EM SẼ SỐNG TỐT HƠN TRONG NHỮNG NGÀY THÁNG QUÍ BÁU CỦA ĐỜI CÒN LẠI. CHÀO EM THÂN YÊU CỦA ĐỜI TA.                                         (NHỮNG PHÚT GIÂY RIÊNG TƯ)

     

    Avatar
    ANH KHEN EM NHIỀU QUÁ. EM RẤT CÁM ƠN ANH VÌ ANH ĐÃ CHIA SẺ ĐƯỢC CÙNG EM.
    Avatar
     khách và 4 thành viên
    Avatar

    BÔNG HỒNG TẶNG EM.

                                             "TÌNH ANH NAY HÃY CÒN ĐẦY

                                    HƯƠNG TÌNH HÁ DỄ MỘT NGÀY NHẠT PHAI..."

    ............................

    ............................

    Lá Diêu bông - Chuyện tình Hoàng Cầm và người gái quê Kinh Bắc

    Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tằng Việt, sinh ngày 12 tháng giêng năm Nhâm Tuất (tức  ngày 22/2/1922) tại Bắc Giang, nhưng quê gốc của ông ở Song Hồ, Thuận Thành, Bắc Ninh, quê hương nổi tiếng cuả Quan họ Kinh Bắc. Yêu thơ văn từ thuở học trò, lớn lên Hoàng Cầm không thích nghề giáo viên nên dấn thân vào con đường kịch nghệ và thi cạ
    Từ trước 1945, Hoàng Cầm đã đóng góp không nhỏ cho kịch thơ Việt Nam với hai vỡ Hận Nam Quan và Kiều Loan. Diễn viên Tuyết Khanh đóng vai Kiều Loan, và mối tình thơ mộng đó đã cho ra tác phẩm bằng xương bằng thịt: Kiều Loan. Năm 1954, Tuyết Khanh và Kiều Loan di cư vào nam.
    Người bạn đời thứ hai là Lê Hoàng Yến được nối kết sau vài năm xa cách Tuyết Khanh, sau khi thọ bản án Nhân Văn Giai Phẩm, Hoàng Cầm về chung sống cùng người phối ngẫu, mở quán nước ở 43 Lý Quốc Sư, Hà nội, chung sống độ nhật qua ngàỵ
    Thơ kháng chiến của ông có bài “Giữ lấy tuổi trẻ”. Nhạc sĩ Hồ Bắc, người đã phổ nhạc bài thơ thật bất ngờ khi nghe nhà thơ Hoàng Hưng hát lại bài hát xưa đầy âm vang ngọt ngào và tình tứ hơn ba mươi năm sau trường ca “Tiếng hát quan họ” (1956) nhà thơ đã tạo ra sự đột khởi lạ lùng trong nghiệp thơ của ông bằng tập “Về Kinh Bắc” và nhiều tập thơ lẽ khác như “Men đá vàng”, “Mưa Thuận Thành”. Cho đến năm 75 tuổi, chọn lọc khoảng 300 bài thơ liên quan đến hình ảnh 13 người đẹp đi vào trái tim với “Thơ Hoàng Cầm - 99 tình khúc”. Theo nhà thơ: “Tôi biết ơn tất cả những người con gái đã đi qua đời tôi, đã gieo gió bão trên cánh đồng thi ca cuả riêng tôi”. Ngay cả khi các tác phẩm này chưa được công bố, nhiều bài thơ đã thành “ngôn truyền” trong công chúng với những “Lá Diêu bông”, “Cây tam cúc”, “Mưa Thuận Thành”…
    Theo Hoàng Cầm tâm sự thì “Về Kinh Bắc chính là tập thơ cột sống” của đời ông. Nó là sự chưng cất, kết đọng tinh túy của văn hóa Quan họ - Kinh Bắc, cũng là tinh túy của “văn hóa gốc Việt”. Nhưng chính tập thơ này còn gắn liền với những thăng trầm trong đời thơ tác giả. Tập bản thảo cùng với những minh họa của họa sĩ Bùi Xuân Phái và mẫu bìa của Văn Cao đã “lưu lạc” từ năm 1982 đến nay vẫn chưa tìm lại được. Tập thơ đã được in ra nhờ trí nhớ của tác giả và những người ái mộ thơ ông. Tiến sĩ ngữ văn Trần Ngọc Vương đã tiết lộ là anh vẫn còn giữ được một bản “Về kinh bắc” do chính tác giả chép tay hơn 20 năm trước mà có những chữ khác với những bản in. Câu chuyện “Về Kinh Bắc” bỗng trở nên cảm động hơn khi nghệ sĩ Lưu Nga đã trình bày một “chùm thơ” trong tập “Về Kinh Bắc” với một giọng ngâm vàng nhà văn hóa Hữu Ngọc 84 tuổi tặng nhà thơ Hoàng Cầm tập “Cung oán ngâm khúc” của Nguyễn Gia Thiều vừa tái bản và tự hào rằng huyện Thuận Thành của ông đã đóng góp cho đất nước hai nhà thơ lớn là Nguyễn Gia Thiều và Hoàng Cầm. Nhiều văn nghệ sĩ, nhà khoa học và độc giả đã nói lên sự khâm phục và yêu thích thơ Hoàng Cầm cùng với sự kiện định đối với con đường thơ văn vì dân tộc của ông. Nhạc sĩ Phó Đức Phương cho biết anh đã học được văn hóa Kinh Bắc qua nhà thơ Hoàng Cầm và hát tặng ông bài hát “Tình Trương Chi” mới vừa sáng tác để xưng tụng tâm hồn luôn hướng tới cái đẹp của người nghệ sĩ.
    Nhà thơ Hoàng Cầm cảm động nói: “Nếu không có bạn hữu, không có một công chúng trân trọng thơ ca như ở ta, chắc tôi đã chết lâu rồị Tôi còn sống, còn làm thơ, còn viết văn được là nhờ ơn của tất cả các bạn.
                                                                  --------------------------
    VÀI NÉT VỀ “LÁ DIÊU BÔNG”
    Trước kia Hoàng Cầm gắn liền với hình ảnh Kiều Loan. Ngày nay bài thơ Lá Diêu Bông, rất ngắn nhưng làm sống lại tên tuổi Hoàng Cầm, ngay cả hải ngoạị.
    Lá Diêu Bông là lá tưởng tượng để bày tỏ ẩn tình bi thương, chất ngất. Ân tình đó được phổ biến qua tiếng hát với cung đàn. Làng Đình Bảng, Bắc Ninh tuy là miền quê nhưng cũng là “nơi đàn bà con gái đa tình, sóng sánh mắt lá răm” trông mòn con mắt. Trong bài thơ Lá Diêu Bông, mở đầu, Hoàng Cầm đã viết “Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng” để phác hoạ hình ảnh điạ phương với bóng dáng trang phục diễm kiều cuả người gái quệ Năm Hoàng Cầm lên 8 tuổi, từ tỉnh ở trọ học, trở về thăm nhà gặp người con gái 16 tuổi - tên Vinh - yêu kiều trong chiếc váy bước vào hàng xén cuả thân mẫu Hoàng Cầm. Cậu bé 8 tuổi quá lãng mạn đã bị “tiếng sét ái tình” (coupđe-foudre) (amour subit & violent) ngay tức khắc. Tiếng sét ấy đã đi sâu vào trái tim, gần 70 năm sau Hoàng Cầm tâm sự: “Trước mắt tôi, Chị hiện ra rực rỡ như một thiên thần. Ngay lập tức, hồn tôi như bị chiếm đoạt đến đau điếng. Kể từ giây phút định mệnh ấy, tôi mê man chị chẳng còn biết trời đất, ất giáp, quên cả đến học hành, sách vở, suốt ngày chỉ ngong ngóng sang bên kia đường số 1, xe xế nhà tôi khoảng 20 mét, nơi thiên thần cuả tôi ngồi bán quán nghèo, phố nhỏ điù hiu, tỉnh nhỏ… Tôi phải lòng chị, cứ thế giăng mắc tơ tình quanh chị suốt 4 năm trời, đến năm tôi 12 tuổi thì chị đi lấy chồng”. Người con gái đó biết được mối tình si cuả cậu bé học trò. Thế nhưng “Chị vẫn dứt áo ra đị Đi lấy chồng. Tôi mất tăm chị, đầu non cuối bể tôi đi tìm, không thấỵ Biền biệt tăm cá bóng chim…”. Theo Hoàng Cầm, Lá Diêu Bông “là chiếc lá huyền thoại, chiếc lá ngây thơ về một tình yêu đầy mộng mị thời thơ ấu”. Chiếc lá ấy mang theo hình ảnh có thật với Hoàng Cầm: “Tôi còn nhớ mồn một một buổi chiều muà đông… Chị đi về phiá cánh đồng chiều còn trơ cuống rạ Những dãy nuí xanh xanh mờ xa in hình như dao khắc trên nền trời cuối hoàng hôn. Bí mật, tôi lặng lẽ lần theo chị. Tôi thấy chị thẩn thờ tìm đồng chiềụ Cuống rạ. Rồi chị lẩm bẩm một mình, dầu chị biết chắc tôi lẵng nhẵng theo sau lưng : Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông, từ nay ta gọi là chồng…”.
    Mang hình ảnh đó những 25 năm sau, bài thơ Lá Diêu Bông cuả Hoàng Cầm mới ra đờị

     

    “Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
    Chị thẩn thờ đi tìm
    Đồng chiều,
    Cuống rạ.
    Chị bảo:
    Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
    Từ nay ta gọi là chồng.
    Hai ngày em tìm thấy lá
    Chị chau mày: Đâu phải Lá Diêu Bông.
    Muà đông sau em tìm thấy lá
    Chị lắc đầu,
    Trông nắng vãng bên sông.
    Ngày cưới chị
    Em tìm thấy lá
    Chị cười xoe chỉ cắm trôn kim.
    Chị ba con
    Em tìm thấy lá
    Xoè tay phủ mặt chị không nhìn.
    Từ thuở ấy
    Em cầm chiếc lá
    Đi đầu non cuối bể.
    Gió quê vi vút gọị
    Diêu bông hời … ới Diêu Bông!”

     

    Bài thơ gọi chị & em vì vậy có nhiều người cứ nhầm tưởng hình ảnh hai chị em gái; thật ra, giữa tác giả với “người tình” nơi cố quận. Lá Diêu Bông ra đời từ năm 1959, bí ẩn đó kéo dài gần 4 thập niên, tác giả mới tâm sự nổi niềm.
    Nhạc sĩ cảm tác, rung rộng với hồn thơ để sáng tác. Và, “thiên tình sử” Lá Diêu Bông được nhạc sĩ Phạm Duy viết thành ca khúc Lá Diêu Bông ở hải ngoại vào giữa thập niên 1980 trong tuyển tập “Thấm thoát mười năm” xuất bản năm 1985. Phạm Duy dùng nguyên văn bài thơ để viết nhạc, chỉ bỏ vài câu đầu từ “Váỵ..” đến “Chị bảo”. “Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông… Diêu Bông hời, hời hỡi Diêu Bông” và thêm vào hai câu cuối vào bài hát: “Em đi trăm núi nghìn sông! Nào tìm thấy Lá Diêu Bông bao giờ…”. Nhạc phẩm Lá Diêu Bông này mang âm hưởng sắc thái mới lạ, khó hát nên ít được phổ biến. Đầu thập niên 1990, nhạc sĩ Trần Tiến phổ biến bài này mang âm điệu dân ca, bình dân được nhiều ca sĩ trình bày; vì vậy, đã có nhiều sự nhầm lẫn về tác giả khi nghe bài hát Lá Diêu Bông. Trần Tiến không hiểu được hồn cuả bài thơ, ngộ nhận nhân vật, nhưng làm nổi tiếng tên tuổi Lá Diêu Bông:
    Trở lại hình ảnh Lá Diêu Bông với tơ lòng nhà thơ đắm say trong trường tình. Với hình ảnh người bạn đời Tuyết Khanh, Hoàng Yến; với cả mười người tình đi qua đời, qua trái tim; hình ảnh người con gái quê Đình Bảng vẫn là “đẹp nhất trần gian” ghê thật. Hoàng Cầm, nghệ sĩ sống thật với cõi lòng. Qua bao nhiêu đau thương, biến động dồn dập trong cuộc sống, Hoàng Cầm vẫn mang nặng tâm hồn nhgệ sĩ, chấp nhận tất cả mọi hệ lụy để sống còn và sáng tác. Trôi nổi giữa cuộc sống phong ba, bão táp, nhà thơ Sông Đuống có lẽ bị hai cú “shock” mạnh nhất là ngày chị Vinh đi lấy chồng lúc 12 tuổi và ngày Bùi Thị Hoàng Yến - đứa con thân yêu nhất - vĩnh viễn ra đi khi 63 tuổi đã làm Hoàng Cầm “hoàn toàn sụp đổ, hàng tháng sau chỉ là cái xác vật vờ, lờ lững mà thôi”!. Đọc Lá Diêu Bông, nghe Lá Diêu Bông … một mối tình đơn phương đầy lãng mạn, một huyền thoại về chiếc lá biểu tượng cho tình yêu chất ngất, rướm máu … chỉ có Hoàng Cầm đam mê, nóng bỏng, lãng mạn cuả kiếp đời nghệ sĩ.
    Nếu so sánh Hán Quang Võ đa tình, đa cảm… mẫn mê với thuở Lệ Quyên “thơm như hoa lan”, giữa Ôn Như Hầu (tác giả Cung Oán Ngâm khúc…) và Dục Đức (Tự Đức) (tác giả Ngự Chế Việt Sử tổng vịnh tập, luận ngữ Diễn cạ..) cách nhau một thế kỷ còn mập mờ tranh nhau hình ảnh Thị Bằng - “Đập cổ kính ra tìm bóng cũ. Xếp tàn y lại để dành hơi” - thì Lá Diêu Bông có lẽ tha thiết, nặng tình, bi thương hơn bội phần. Nếu so với tuổi yêu đương, có lẽ Hoàng Cầm đứng đầu danh sách nghệ sĩ. Một loại dược thảo, lá dài và nhỏ có tên là Hoàng Cầm; còn lá “Diêu Bông” được vẽ vời theo trí tưởng, theo hình ảnh nào đó đi vào trái tim. Lá Diêu Bông trữ tình, lãng mạn và cũng là định mệnh tình yêu với chân dung nghệ sĩ được tâm tình qua ngôn ngữ và âm thanh. Với “thiên tình sử” Lá Diêu Bông, với Hoàng Cầm, người nghệ sĩ bị chôn vùi tâm hồn lãng mạn qua thời gian lâu dài trong vùng đất ngục tù, cay đắng … Nhưng vẫn giữ được trái tim rực lửa như thuở học trò với người gái quê Kinh Bắc.

    Lá diêu bông 

    Bao đời nay nhiều người cứ thắc mắc lá diêu bông là loại lá gì, thưa ông? 

    Lá Diêu Bông là chiếc lá huyền thoại, chiếc lá ngây thơ về một tình yêu đầy mộng mị thời thơ ấu. Ân tình đó được phổ biến qua tiếng hát với cung đàn. Làng Đình Bảng, Bắc Ninh tuy là miền quê nhưng cũng là "nơi đàn bà con gái đa tình, sóng sánh mắt lá răm" trông mòn con mắt.  

    Như ông nói, chị Vinh mà ông yêu từ năm lên bảy tám tuổi chính là hình tượng trong bài thơ “Lá diêu bông”của ông sau này? 

    Chị Vinh chính là người chị của tôi trong bài thơ sau này tôi viết: “Lá diêu bông”. Bố mất sớm, nhà rất nghèo, chị ở cùng mẹ và một đứa em lên 5 tuổi. Họ cất một gian nhà ở phố để bán hàng kiếm ăn.

    Như tôi đã nói ở trên, kể từ giây phút định mệnh tôi nhìn thấy chị, tôi mê man chị chẳng còn biết trời đất, ất giáp, quên cả đến học hành, sách vở, suốt ngày chỉ ngong ngóng sang bên kia đường, xe xế nhà tôi khoảng 20 mét, nơi thiên thần cuả tôi ngồi bán quán nghèo, phố nhỏ đìu hiu, tỉnh nhỏ...

    Tôi phải lòng chị, cứ thế giăng mắc tơ tình quanh chị suốt 4 năm trời, đến năm tôi 12 tuổi thì chị đi lấy chồng. Tôi mất tăm chị, đầu non cuối bể tôi đi tìm, không thấy. Biền biệt tăm cá bóng chim... Tôi còn nhớ như in một buổi chiều muà đông... Chị đi về phía cánh đồng chiều còn trơ cuống rạ. 

    Những dãy nuí xanh xanh mờ xa in hình như dao khắc trên nền trời cuối hoàng hôn. Bí mật, tôi lặng lẽ lần theo chị. Tôi thấy chị thẩn thờ tìm đồng chiều, cuống rạ. Rồi chị lẩm bẩm một mình, dầu chị biết chắc tôi lẵng nhẵng theo sau lưng: "Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông/  Từ nay ta gọi là chồng...". Tôi mãi mang theo hình ảnh đó và 25 năm sau, bài thơ "Lá Diêu Bông" mới ra đời.  

    Bài thơ "Lá diêu bông" được ca sĩ Hữu Nội phổ nhạc khá sớm. Lúc đó, vì sinh nhai, gia đình Hoàng Cầm phải mở quán rượu, chàng ca sĩ thường xuyên có mặt ở không-gian-men đó.

    Và tự lúc nào không hay, bài "Lá diêu bông" được cảm xúc thành thực của Hữu Nội hát lên. Sau này "Thiên tình sử" Lá Diêu Bông được nhạc sĩ Phạm Duy viết thành ca khúc Lá Diêu Bông vào giữa thập niên 1980.

    Sau đó còn có nhạc sĩ Lê Yên và nhạc sĩ Lê Việt Hoà cũng đã phổ bài thơ này. Đầu thập niên 1990, nhạc sĩ Trần Tiến phổ biến bài này mang âm điệu dân ca, bình dân được nhiều ca sĩ trình bày. Vì vậy, đã có nhiều sự nhầm lẫn về tác giả khi nghe bài hát "Lá Diêu Bông".

     

    Avatar
    cám ơn món quà của anh Cương
    Avatar
    Hằng Nga thân mến! Ngoài đời bạn chắc là người giàu tình cảm lắm nhỉ, mình luôn chúc bạn Vui khỏe, Trẻ, Hạnh phúc, may mắn và thành đạt.
     
    Gửi ý kiến