Bây giờ là...

Hằng Nga mến chào

24 khách và 0 thành viên

Tài nguyên Website

Tiện ích My Blog

-*GOOGLE THÔNG MINH*-

-*-*-TỪ ĐIỀN QUỐC TẾ-*-*-


Tra theo từ điển:

Liên hệ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Hằng Nga)

ĐIỂM TIN GIÁO DỤC

Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf 0.Video017.flv _Gui_song_The_Hien.swf BUON_02.swf Xuanson062000__hoa_tim_nguoi.swf Em_oi_ha_noi.swf Ongdochungtuluu.swf Bechuctet.swf Tamsunangxuan.swf Madaothanhcong.swf CUUNON_CHUC_TET.swf Doi_dieu.swf Anhchoemmuaxuan03.swf Images_22.jpg Diendanhaiduongcom20012m.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Images29.jpg Diendanhaiduongcom19072_13.jpg IMG_00412.jpg Dao_truong_sa.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Luyện thi ĐH môn Văn- Website Hằng Nga.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Những văn bản Hán yêu thích >

    Thu tận - Đỗ Phủ

    秋盡

    Thu tận

    Cuối thu (Người dịch: Nhượng Tống)

    秋盡東行且未迴,
    茅齋寄在少城隈。
    籬邊老卻陶潛菊,
    江上徒逢袁紹杯。
    雪嶺獨看西日落,
    劍門猶阻北人來。
    不辭萬里長為客,
    懷抱何時得好開。

    Thu tận đông hành thả vị hồi,
    Mao trai ký tại Thiếu thành ôi.
    Ly biên lão khước đào tiềm cúc,
    Giang thượng đồ phùng viên thiệu bôi.
    Tuyết lĩnh độc khan tây nhật lạc,
    Kiếm môn do trở bắc nhân lai.
    Bất từ vạn lý trường vi khách,
    Hoài bão hà thì đắc hảo khai.

    Thu hết sang Đông vẫn cứ đi!
    Góc thành gửi lại chiếc nhà tre!
    Cúc già bên giậu hoa vàng rũ!
    Chén chuốc bên sông máu đỏ lòe!
    Đỉnh Tuyết một nhìn vầng ác lặn
    Ải Gươm còn vắng bóng người về!
    Xa quê gan dạ bao giờ cởi!
    Muôn dặm long đong chẳng dám nề!



    Nhắn tin cho tác giả
    Hang Nga @ 23:12 17/08/2010
    Số lượt xem: 1009
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Nửa trên của bài thơ là bức tranh cuối thu nhưng lại đầy nỗi niềm của người phải bỏ quê xa xứ vì loạn lạc. Bỏ lại mái nhà tranh, bỏ lại hoa cúc vàng héo rũ bên bờ giậu cũ. Uống chén rượu trong ánh hoàng hôn bên sông như máu đỏ. Bức tranh loạn lạc của nước Trung Hoa trong sự biến An Lộc Sơn một lần nữa lại hiện ra trong thơ Đỗ Phủ. vừa sinh động vừa ai oán.

     

    Avatar

    Xa quê gan dạ bao giờ cởi!
    Muôn dặm long đong chẳng dám nề!

    Xa quê nên không dám cởi lòng cởi dạ với ai. Xa quê nên phải cam chịu mọi nỗi long đong.

     
    Gửi ý kiến